Tôi tên Huỳnh Ngọc Hùng, sinh năm 1918 tại Mũi Né. Tuổi
xế chiều nhưng cái nghèo khổ vẫn luôn đeo bám. Bệnh tật
dai dẳng, con cái quá khó khăn, làm không đủ cái ăn cái
mặc cho các cháu, thiếu trước hụt sau.
May mà các nhà từ thiện đã dang rộng bàn tay nhân ái,
len lõi đến các hộ nghèo, giúp đỡ cho những mảnh đời cơ
cực như tôi. Hàng tháng tôi được mười ký gạo. Thân già
tôi thật ghi lòng tạc dạ và hàng đêm niệm Phật luôn đem
những điều may mắn đến với những tấm lòng dào dạt tình
cảm bao la đối với mọi người.