| |
Ai Về Quê Tôi
Có ai về quê tôi, miền đất cằn sỏi đá,
Đi qua những đoạn đường dằn sóc quanh co.
Những chiếc cầu bắc qua dòng sông chảy xiết,
Để lòng mình da diết một nỗi buồn lo...
Được một lần lênh đênh trên dòng nước đục,
Nghe vẳng tiếng hò buồn ngát cả hư không.
Những con thuyền xì xịch, trên sông chiều vắng,
Người lái đò sạm nắng nhìn trời xa xăm...
Đi thăm ngôi chùa cổ nằm khuất sau hàng cây,
Tường cũ rêu phong, trơ gan bao tháng ngày.
Tiếng đại hồng chung từng giọt về xa vắng,
Thương ai còn mê đắm trong cõi trần ai...
Dân nghèo, áo bạc mầu giật gấu vá vai,
Người già nua hoài niệm sống cùng dĩ vãng.
Tuổi thơ lang thang càng trông càng ái ngại,
Tìm đâu ra niềm hy vọng cho ngày mai...
Một lần tôi về theo Bàn Tay Nhân Ái,
Đến chùa phát gạo, hai dòng lệ tuôn trào.
Thương quá những cụ già gầy ốm, xanh xao,
Nhìn lại phước mình được no cơm, ấm áo.
Nên nguyện dâng đời một bát cơm, chén cháo,
Gởi từ phương xa nắm gạo, tấm lòng vàng.
Cầu Chư Phật độ cho người về cõi sáng,
Muôn dân an lạc cùng chào đón hè sang...
Trên khắp ruộng đồng chín vàng mùa gặt hái,
Quên cả đường dài, quên trĩu nặng đôi vai .
Bác nông phu gánh lúa về đâu quản ngại,
Mâm cơm chiều bốc khói còn đợi chờ ai...
Đón mùa xuân miên viễn dưới ánh Đạo Vàng,
Nở những nụ cười thênh thang trên môi thắm.
Đồng niệm Di Đà cầu tương lai sán lạn,
Phật tử đến chùa, chuông khánh đản rền vang...
Tuệ Kiên
Mùa Phật Đản 2633
|
|
|